Thiết Kế Nội Thất Nhà Đẹp, Chuyên Nghiệp Tại Hà Nội - A&MORE
Trang chủ »  TIN TỨC »  Tin tức sự kiện »  Nữ tính trong nhà cửa

Nữ tính trong nhà cửa

Tính cách giới của chủ nhà khi có đầy đủ cả nam lẫn nữ sẽ thể hiện đúng bản chất của cuộc sống: phức tạp và hòa trộn, có âm có dương, có mâu thuẫn cần giải quyết, bù trừ cho nhau... và những điều đó luôn là bài toán khó mà mỗi nhà thiết kế khi hành nghề đều phải gặp, phải giải.

 RENE NAM HUỲNH

HỌA SĨ, VIỆT KIỀU CANADA
 
Ở đa số các lĩnh vực như thời trang, mỹ thuật, kiến trúc, tôi thấy xã hội - dù là Đông hay Tây - vẫn thường mặc nhiên xem các tính chất mềm mại, màu sắc điệu đà, chi tiết hoa lá... là biểu hiện gần với nữ tính; còn những gì cứng cáp, thô ráp, khô lạnh... là nam tính. Từ đó tạo nên thói quen đám đông hay suy nghĩ, đánh giá, xem xét hiệu quả công việc sáng tạo theo giới tính, khiến các nữ kiến trúc sư gặp nhiều bất lợi và các thiết kế nhà cửa mà mang tiếng là “nữ tính” thì hay đồng nghĩa với yếu đuối, với “sến”! Những quan niệm đó trở thành một cản trở tâm lý khiến các nhà thiết kế nữ cứ phải gồng mình lên để xóa bỏ định kiến, để đòi được đánh giá bình đẳng như các đồng nghiệp nam. Nhưng thực ra nữ tính là yếu tố khá quan trọng, là lợi thế lớn của họ, bởi sự cẩn trọng, tính chi tiết và độ nhạy cảm trong hành nghề. Cái họ cần tích lũy thêm có lẽ là các hiểu biết về kỹ thuật và sự từng trải xã hội, chứ không phải là thủ pháp biểu hiện thiết kế "mềm" hay "cứng".
 
Như ngôi nhà của tôi hiện nay, dù là họa sĩ nhưng tôi vẫn phải nhờ vợ tôi góp ý đa số các vấn đề về bài trí, mua sắm vật dụng sao cho tiện dụng và hiệu quả. Tôi chỉ điểm xuyết cái tôi của mình qua tranh ảnh và kỹ thuật xây dựng mà thôi. Không phải vô cớ mà người ta hay gọi nữ gia chủ là bà “nội tướng”. Giữa ra ngoài làm việc với về nhà chăm chút tổ ấm, nếu giới nữ hiện nay dung hòa tốt được cả hai điều thì quả là may mắn cho cánh đàn ông chúng tôi. 
 
VÕ NGỌC LĨNH
KiỂN TRÚC SƯ, GIẢNG VIÊN
 
Thực sự khi tiếp xúc các gia chủ làm nhà, tôi thấy giới nữ thường có xu hướng cụ thể hóa các vấn đề dù là nhỏ nhặt nhất thành “nhiệm vụ thiết kế” rõ ràng, mặc dù có thể đôi lúc họ sa đà vào tiểu tiết và thiếu cái nhìn tổng thể. Nhưng chính thuộc tính “đàn bà” ấy theo tôi lại giúp cho ngôi nhà bớt đi yếu tố xây cất thuận về lý tính mà thêm được chất cảm tính, biểu hiện được sống động thói quen sinh hoạt, tô đậm tính chất của một cái home - tổ ấm - nhiều hơn. Dĩ nhiên không thể nói là các ông thì hời hợt hay thiếu chi li, nhưng có lẽ tố chất trời sinh vốn thế rồi nên khiến hai giới luôn thể hiện đúng vai trò “đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm”; làm khác đi thấy kỳ cục lắm, xáo trộn liền. Phòng khách, phòng làm việc hay không gian “ăn chơi” thì các ông nhiệt tình góp ý cho kiến trúc sư. Nhưng đến phần bếp núc, cây cối, giặt phơi... là phải “nhường trận địa” cho các bà ngay. Không phải vô cớ mà thiết kế căn hộ cho người còn độc thân - dù là nam hay nữ - hầu như luôn nhẹ nhàng hơn thiết kế cho cả một gia đình. Hay nói cách khác, tính cách giới của chủ nhà khi có đầy đủ cả nam lẫn nữ sẽ thể hiện đúng bản chất của cuộc sống: phức tạp và hòa trộn, có âm có dương, có mâu thuẫn cần giải quyết, bù trừ cho nhau... và những điều đó luôn là bài toán khó mà mỗi nhà thiết kế khi hành nghề đều phải gặp, phải giải.
 
LÝ THÙY ANH
NHÀ NGHIÊN CỨU VĂN HÓA
 
Tôi có tìm hiểu về ngôi nhà truyền thống Việt Nam và phát hiện đôi điều thú vị. Mới nhìn qua thì thấy có vẻ giống như các nước châu Á khác, cách bố trí nhà Việt xưa mang tính “trọng nam, khinh nữ”, nhưng kỳ thực lại chưa chắc. Nữ giới được gắn liền với khu bếp ở bên hông hay phía sau, cũng là vùng hậu cần củi lửa tiếp thực cho cả gia đình. Còn nam giới tuy ngồi “chễm chệ” ở gian trên nhưng lại chỉ là nơi... hữu danh vô thực, gần với... bàn thờ tổ tiên chứ đâu gần với nơi “có thực mới vực được đạo”! Nhà muốn yên phải có bếp ấm là vậy. Mặt khác, cấu trúc liền lạc của nhà Việt giúp mọi người đều sinh hoạt dưới một bộ mái, bộ khung gỗ, bộ cửa chạy suốt mặt ngoài, thể hiện tính cởi mở, thống nhất và linh hoạt trong không gian sống, điều mà nhà cửa các nước khác không có khi chia thành dãy, ngăn thành phòng kín mít.
 
Những thành phần mang tính âm khác trong nếp nhà truyền thống Việt Nam như giếng nước, hồ bán nguyệt, ao sen... vừa tiện dụng, vừa giúp khí hậu mát mẻ hơn, đồng thời lại là thành phần rất nên thơ, lãng mạn, rất ướt át, rất.,. sexy trong nghệ thuật cảnh quan. Trai gái tát nước hát đối đáp, hẹn hò bên cầu ao giếng nước, qua cầu gió bay... đều nhờ những không gian âm tính ấy mà nên duyên. Ngôi nhà hiện đại sở dĩ không có giới tính rõ ràng nữa, cũng vì cấu trúc làng quê và thiên nhiên vốn không còn giữ được. Vì thế theo tôi cần cố gắng có các giải pháp đưa thiên nhiên đến gần hơn cho mỗi ngôi nhà hiện nay, cũng là tăng thêm phần mềm mại, nữ tính, phần không thể thiếu trơng cuộc sống. Ngôi nhà thiếu thiên nhiên đích thực cũng như người đàn ông loay hoay đi tìm một nửa của mình mà không gặp vậy.
 
NGUYỀN THANH XUÂN
BIÊN TẬP VIÊN
Tôi chưa có nhà riêng, nhưng vẫn luôn mơ ước một ngôi nhà của mình: có thảm cỏ xanh bao bọc chung quanh; có những chậu hoa xinh xinh quanh bờ rào trắng; có một phòng khách với thiết kế nội thất đơn giản nhưng sang trọng, cửa mở ra ban công nhiều nắng... Tôi thích trên chiếc bàn lúc nào cũng có lọ hoa tươi. Trên bức tường gam màu sáng, có treo đôi ba bức tranh. Không gian bếp gọn gàng sạch sẽ, đồ trong nhà bếp thiết kế đơn giản nhưng tiện dụng. Đặc biệt tường bếp tôi thích ốp gạch mosaic tạo điểm nhấn. Phòng ngủ có gam màu ấm áp, mọi thứ “tông xuyệc tông” với điểm nhấn là những trang trí trên đầu giường uốn lượn uyển chuyển. Phòng tắm sử dụng những thiết bị nội thất tinh xảo, đường nét mềm mại. Tôi còn thích có một không gian riêng mà vẫn hòa quyện cùng thiên nhiên. Ở đó, tôi có thể thư thái nghe nhạc, đọc sách và tôi có thể cầm máy ảnh chụp những thứ mình yêu thích...
Như vậy, tôi muốn nói nữ tính trong nhà rất gần với Cái Đẹp. Nói như vậy có chủ quan chăng? Tôi chỉ sợ rằng các anh “suy ngược” ra nam tính là... không đẹp! 
 
NGUYỄN TRẦN ĐỨC ANH
KIÊN TRÚC SƯ
 
Tôi không phủ nhận những hình thức kiến trúc có nữ tính một cách rất cụ thể như đường nét mềm mại, chi tiết tinh tế, màu sắc trang nhã...; nhưng cá nhân tôi nghĩ rằng công trình và không gian sống cho người ta cảm giác thoải mái, bình yên, dịu dàng, hướng thiện... thì đó chính là nữ tính; và điều đó chỉ có khi công trình tôn trọng, hòa quyện cùng cây xanh và thiên nhiên!
Nhìn vào thực tế đô thị và kiến trúc hiện nay, hình như phần âm càng ngày càng thiếu??? Công trình được xây nhiều, rất nhiều nhưng những phần âm là công viên, xây xanh, mặt nước, những khoảng trống, những khoảng tĩnh lặng không những không có thêm mà ngày càng bị thu hẹp. Tỷ lệ các công trình văn phòng, trung tâm thương mại lấn át các “công trình âm” như bệnh viện, thư viện... Các kiến trúc tôn giáo - tín ngưỡng như nhà thờ, chùa, đền miếu... ngày càng bị xâm hại không gian và diện tích. Những điều đó thể hiện rất rõ của việc mất cân bằng trong đô thị, không chỉ là vấn đề sinh thái liên quan đến cây xanh mặt nước; mà là cả vấn đề văn hóa tinh thần. Thiếu chiều sâu, thiếu sự mềm mại, dịu dàng của không gian sống... cũng là thiếu nữ tính. Tình hình “dương thịnh, âm suy” là một sự mất cân bằng!
 
A&more Architecture
Sản phẩm nổi bật