Thiết Kế Nội Thất Nhà Đẹp, Chuyên Nghiệp Tại Hà Nội - A&MORE
Trang chủ »  TIN TỨC »  Tin tức sự kiện »  Như cây phong vững chãi

Như cây phong vững chãi

Ngôi nhà miền gió cát, chẳng cần gì hơn sự mạnh mẽ vững bền như cây phong kiên trì trong bão táp. Tôi chẳng thể có cơ bắp rắn rỏi với một thân hình nở nang như thủy thủ, nhưng tôi có thể trui rèn một ý chí sắt đá cho mình. Ngôi nhà ấy đang chờ tôi, chờ tôi dựng chiếc cột đầu tiên.

 Tôi khao khát sớm ra trường, sớm được nhận những đồng lương đầu tiên để xây tiếp ước mơ của mình: Một ngôi nhà vững chãi trên đồi cao nhìn về phía biển. Ngôi nhà có những hàng cột vuông mạnh mẽ cắm sâu vào lòng đất, và mái được đúc bằng bê tông mặc cho bão tố triền miên đè trên mảnh đất nghèo. Có khoảng sân rộng để cha tôi ngồi đan lưới, và mẹ phơi những phên cá chưa khô. Và nếu được, sẽ có một tầng hầm để hàng xóm tránh bão khi cần, những mái tôn không an toàn khi gió lốc ùa về.

 

Ngôi nhà đầy ắp tiếng cười

Nguyen Thị Mộng  Thường - Kế toán, tỉnh Đồng Nai

Tôi chẳng ước mong có nhà cao cửa rộng, chỉ mong có một ngôi nhà nhỏ, nhưng ấm cúng và đầy ắp tiếng cười.

 

Tôi sợ ngôi nhà rộng nhưng lạnh lẽo và cô quạnh, mỗi người một phòng với những thế giới riêng tư, còn bữa cơm chiều thì vội vàng chóng vánh. Tôi sợ ở chung một nhà nhưng ít khi nào được gặp mặt con hay tận hưởng những không khí đoàn tụ của gia đình. Vì thế, tôi muốn có nhà nhỏ, diện tích đất còn lại dành hết cho sân vườn.

 

Ngôi nhà đủ nhỏ để hai cô con gái cùng chia nhau một phòng, để chị biết nhường em chiếc giường ở tầng dưới. Để có đồ chơi hay những chuyện vui buồn, hai con có thể chia sẻ cùng nhau. Ngôi nhà nhỏ nên giường ngủ của vợ chồng tôi cũng nhỏ, đủ để những lúc giận hờn vẫn không quá cách xa. Tôi biết sẽ bất tiện khi chồng phải làm việc khuya trong phòng ngủ thay vì có một phòng làm việc riêng, nhưng như vậy tôi có thể pha cho anh ly sữa những lúc làm việc khuya.

 

Vì nhà nhỏ nên gian bếp trở thành trái tim của ngôi nhà. Các con có thể phụ tôi làm bếp, dọn bàn và học cách nấu ăn thay vì giấu mình trong những phòng riêng. Sau bữa cơm chiều, cả nhà sẽ có một khoảng thời gian quây quần xem ti vi ở phòng khách, kiêm phòng giải trí của gia đình. Nhà nhỏ cũng sẽ khiến mọi người có thời gian bên nhau nhiều hơn, và nhờ thế những ưu tư của chồng, những lo toan của vợ hay chuyện học hành của con được cùng tháo gỡ nhẹ nhàng.

 

Có lẽ tôi là một người mẹ đầy mâu thuẫn. Tôi nửa mong các con mau khôn lớn nên người, nửa mong chúng cứ bé dại mãi để luôn ở bên tôi cho đến hết cuộc đời. Tôi sợ một sớm mai nào đó, các con sẽ bay xa theo mơ ước, tình yêu và bỏ tôi một mình trong căn nhà vắng. Tôi chẳng biết mình sẽ ở bên chúng được bao lâu, có thể là 10 hay 15 năm nữa. Thế nên, khoảng thời gian được bên nhau này, tôi muốn ngôi nhà luôn đầy ắp tiếng cười của con trẻ. Bởi tôi tin, rồi chúng sẽ mang tiếng cười ấy đi xây những ngôi nhà khác, cũng đầy ắp niềm vui!

 

Ngôi nhà tuổi thơ

An Nhiên - Designer, Bình Thạnh - TP.HCM)

Nói cho nhuốm chất văn vẻ chứ ngôi nhà tuổi thơ mà tồi ao Ước chỉ là vì cái xích đu trước cửa. Bạn tôi nghe tôi nói thế thì bảo “ôi trời, tưởng gì chứ cái xích đu, bồ cứ mua về một cái đặt trước nhà là xong chứ gì!”. Nếu đơn giản như thế thì tôi cũng đâu cần phải ao ước làm gì nữa. Thực sự cái xích đu mà tôi mơ... phức tạp hơn nhiều.

 

Đó là ngồi nhà mà phía trước có khoảng sân đủ rộng. Thật sự cỡ nào là đủ? Là vừa vặn để trong sân ấy có một gốc cây to tỏa bóng mát nép bên hông nhà, sân có chỗ đủ để đặt một cái bàn và dăm ba cái ghế,

 

một vài chậu kiểng xinh xinh và phải có chỗ trống để chúng tôi (hay đúng hơn là các con tôi) có thể chạy nhảy. Dưới cái gốc cây to to ấy, sẽ có một cái xích đu bằng gỗ, ngồi xích đu có thể nhìn ngắm bao quát sân nhà, có thể nhìn vào cửa sổ, nghe bà và ông nói chuyện, nghe tiếng lách cách chén đĩa mẹ làm thức ăn dưới bếp, nghe tiếng se sẻ ríu rít trên cao...

 

Đó là cái không gian mộc mạc bình dị của một ngôi nhà ấm cúng. Nhà không cần phải là biệt thự cao sang gì cả. Tôi vẫn thích nền nhà lót bằng gạch tàu lên nước bóng bóng láng, gian phòng khách là vách gỗ, phía sau bếp tường làm bằng gạch nung. Tôi lại còn mê giàn bếp phải có cái lò đốt bằng trấu, trổ ống khói lên nóc nhà. Để mỗi khi mẹ nấu gì thi từ ống khói ấy tỏa ra làn sương xanh nhẹ, uốn éo vào những vòm cây, vương vấn mùi thơm cho người xa quê day dứt nhớ.

 

Bên trong nhà, mọi thứ càng thô mộc càng tốt. Chỉ cần máy nghe nhạc, ti vi, tủ lạnh ở thì “hiện tại”, còn bàn ghế, giường bằng gỗ tự nhiên. Đồ trang trí thì bằng sành sứ, vỏ ốc, nhánh cây khô, hoa ép... tùy theo từng khu vực. Những thứ đó gợi cho tôi như được sống về tuổi thơ nghịch ngợm với những vỏ ốc, sò nhặt ngoài biển, những cánh hoa ép vào quyển tập hay mấy con vật xinh yêu bằng sành bà mua dịp Tết. Còn lại thì chỉ cần ngôi nhà có đủ mọi người ai cũng khỏe mạnh là tôi hài lòng.

 

Như cây phong vững chãi.

Lê Tiến Dương - sinh viên Đại học KHXH & NV TP. HCM

Tôi sinh ra ở một làng chài nhỏ bé heo hút giữa miền Trung, nơi mà bọn trẻ con đều rám nắng và hăng nồng vị biển. Tôi yêu biển. Yêu những chuyến ra khơi của cha và những gánh cá lấp lánh vân tinh trên vai mẹ. Biển là nguồn sống của làng chài, là sân chơi của bọn trẻ con và cũng là nơi tôi hẹn hò với cô bạn cùng lớp. Nơi đó, tôi có một mái nhà xiêu vẹo dựng từ những cây phong và mái tôn. Những hôm trời trở biển động, anh em tôi phải chần lén mái cả chục bao cát để ngôi nhà không bị gió cuốn đi.

 

Tôi đã mơ được trở thành một thuyền trưởng mạnh mẽ để giong buồm ra khơi, đến những vựa cá xa nhất và trở về xây ngôi nhà cho mẹ. Nhưng trời lại cho tôi một thân thể mảnh dẻ, yếu ớt và một tâm hồn nhạy cảm như con gái. Tôi học địa lý thay vì ra khơi để hiểu thêm về biển cả, để thỏa lòng khám phá những vùng đất xa. Nhưng ngôi nhà của cha mẹ thì vẫn xiêu vẹo chông chênh và run lên theo từng đợt gió lớn. Ước mơ tôi dang dở nửa chừng...

 

Tôi khao khát sớm ra trường, sớm được nhận những đồng lương đầu tiên để xây tiếp ước mơ của mình: một ngôi nhà vững chãi trên đồi cao nhìn về phía biển. Ngôi nhà có những hàng cột vuông mạnh mẽ cắm sâu vào lòng đất, và mái được đúc bằng bê tông mặc cho bão tố triền miên đè trên mảnh đất nghèo. Có khoảng sân rộng để cha tôi ngồi đan lưới, và mẹ phơi những phên cá chưa khô. Và nếu được, sẽ có một tầng hầm để hàng xóm tránh bão khi cần, những mái tôn không an toàn khi gió lốc ùa về.

 

Ngôi nhà miền gió cát, chẳng cần gì hơn sự mạnh mẽ vững bền như cây phong kiên trì trong bão táp. Tôi chẳng thể có cơ bắp rắn rỏi với một thân hình nở nang như thủy thủ, nhưng tôi có thể trui rèn một ý chí sắt đá cho mình. Ngôi nhà ấy đang chờ tôi, chờ tôi dựng chiếc cột đầu tiên.

 

Ao ước ấy sẽ có những điều mà tôi không bao giờ có được, ông bà tôi đã đi xa rồi, giờ chỉ còn lại ba mẹ mà thôi. Các anh em thì cũng có gia đình, ngôi nhà thì đang được cải tạo dần. Trong năm sẽ có nhiều dịp tụ họp lại với nhau, hy vọng rằng ngôi nhà rồi sẽ như tôi mường tượng.

Công ty thiết kế nội thất chung cư Amore

A&more Architecture
Sản phẩm nổi bật