Thiết Kế Nội Thất Nhà Đẹp, Chuyên Nghiệp Tại Hà Nội - A&MORE
Trang chủ »  TIN TỨC »  Tin tức sự kiện »  Nhà tương đối

Nhà tương đối

Làm nhà phải xét đến sự hài hòa lợi ích của tất cả các bên, chứ không thể chạy theo mấy cái kỷ lục cao nhất, to nhất, đẹp nhất.

 

 

 Hồi tôi còn đi học kiến trúc, thầy giáo dạy môn kết cấu có lần nói rằng: “Tôi muốn sửa lời bài hát Những ánh sao đêm * một chút”. Rồi thầy hát luôn: “Xây cho nhà cao, cao... tương đối!” Đám sinh viên chúng tôi thắc mắc thì được thầy giải thích là: làm sao có thể xây cho nhà cao... cao mãi được? Cao thế thì quy hoạch làm sao, kỹ thuật, năng lượng làm sao, dồn hết cả vào trong đó à?! Hồi ấy chưa có khái niệm kiến trúc bền vững như hiện nay, nhưng thầy của tôi đã nói đại ý rằng: làm nhà phải xét đến sự hài hòa lợi ích của tất cả các bên, chứ không thể chạy theo mấy cái kỷ lục cao nhất, to nhất, đẹp nhất.

 

 

Sau này ra đi làm, rồi tha phương cẩu thực nơi xứ người, tôi mới càng thấm thía nghĩa tương đối trong nghề nghiệp của mình. Rất nhiều kiến trúc sư, kỹ sư khi làm việc thường hay cố gắng tuyệt đối hóa các ý tưởng và giải pháp, xem đó như cá tính trong hành nghề, thể hiện ý chí vượt khó mạnh mẽ. Nhưng về khía cạnh xã hội, công trình do nhà chuyên môn sáng tạo lại chịu động của rất nhiều yếu tố tự nhiên và xã hội, mà bản thân nhà chuyên môn không thể kiểm soát hết được. Anh ta hoặc phải chịu nhượng bộ, hoặc vượt qua theo kiểu càn lướt, bất chấp. Và hệ quả là để lại không ít những công trình kỳ dị, dù rất ấn tượng, thậm chí công trình được giải thưởng, nhưng thực tế sử dụng không thích hợp, lãng phí, bị đào thải theo thời gian.

 

 

Quay trở về lĩnh vực hẹp hơn là làm nhà tư nhân, tôi đã gặp không ít gia chủ luôn đề cao sự tuyệt đối hoàn hảo, chỉn chu, tinh tế trong từng ngóc ngách; bởi quan niệm "một đời nhà, mấy đời người", chi phí và tâm huyết bỏ ra không ít nên không thể dễ dãi được. Quan niệm đó không sai, nhưng xét trên khía cạnh văn hóa và triết lý Đông phương về cuộc sống, việc tuyệt đối hóa khi làm nhà sẽ chạm phải nhiều vấn đề cần suy ngẫm thêm như sau:

 

 

Trong tự nhiên không có gì tuyệt đối hoàn hảo. Một cây hoa được gọi rằng đẹp cũng chỉ có vài cành vài bông chính là đẹp, còn những chỗ khác chỉ “bình thường thôi” nhưng hòa hợp với hình thế chung, nâng đỡ cho các vị trí chủ chốt nổi bật, chứ không thể đẹp... đều hết như hoa giả được (thực ra hoa giả hiện nay đã làm khá gần với tự nhiên, tức là cũng có lá sâu, lá úa đẩy đủ). Do đó, cần xác định vị trí “tốt khoe, xấu che” để tập trung hoàn thiện, chọn đúng điểm nhấn trang trí sẽ giúp ngôi nhà có chính phụ rõ ràng, vừa phải.

 

 

Đi vào chi tiết, việc hoàn thiện xây dựng cần có chuẩn về kỹ thuật và mỹ thuật; nhưng ngôi nhà khác với máy móc sản phẩm công nghệ, khó “sản xuất hàng loạt” được; còn phải tùy theo gia chủ, mẫu mã, tay nghề thợ, chất lượng vật liệu... mà có các biến đổi nhất định. Chính điều này tạo ra vẻ tự nhiên và duy nhất của một bất động sản, của một mái ấm riêng biệt, không trộn lẫn, không “sinh sản vô tính” không “mặc đồng phục”. Mặt khác, yếu tố thủ công, chất thô mộc đem lại sự gần gũi (hợp với môi trường nhà ở, resort) mà những bề mặt sắc lạnh quá, hoàn hảo quá không thể có được (hợp với không gian văn phòng, bệnh viện, nhà xưởng... hơn).

 

 

“Đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu” là thể hiện quan niệm sống, cá tính gia chủ có hợp với nhà hay không. Nếu thói quen lâu năm khó sửa của ông chủ là co chân lên ghế “ba xoa, hai đập” thì bộ ghế bằng gỗ lên nước bóng loáng chắc chắn sẽ ưu điểm hơn bộ salon bọc nệm da, và đồ nội thất khác sẽ đi theo tương ứng. Không thể cứ mua từng món đồ đẹp ráp vào là thành nội thất đẹp. Có những ngôi nhà trang trí lấp đầy mọi khoảng trống, đèn đuốc như sao sa... mới nhìn thì ngỡ chu đáo kỹ lưỡng, nhưng thực tế sử dụng lại hao phí, gây mệt mỏi cho các giác quan khi phải sống trong không gian lúc nào cũng “hoành tráng” như vậy.

 

 

Yếu tố tạm thời cũng cần lưu tâm, bởi ngôi nhà - cũng như vạn vật trong vũ trụ - không thể vĩnh cửu bất biến. Ngoài những vị trí cố định như bếp nấu, bàn thờ, giường ngủ... thì các không gian sinh hoạt khác hầu như đều có sự thay đổi mỗi ngày. Chỗ để xe, sân phơi, bàn làm việc... bị xáo trộn là điều đương nhiên. Phòng khách không phải hôm nào cũng có khách; phòng sinh hoạt cuối tuần gia chủ hát karaoke vui vẻ khác với ngày thường trầm tư đọc sách, cớ sao phải trang trí cứng nhắc? Ngay cả cảnh quan sân vườn, dù hoa lá đẹp đến mấy cũng sớm nở tối tàn, một bộ bàn ghế linh hoạt di dời vẫn hơn là xây bệ ngồi cố định một chỗ rồi để rêu phong phủ đầy theo mưa nắng đổi thay.

 

 

Những không gian riêng tư, tùy theo quan niệm sử dụng, có thể chấp nhận bề bộn trong kiểm soát vẫn còn hơn là ngăn nắp mà tẻ nhạt, bởi đó chính là môi trường sống động của ngôi nhà để sống, khác với ngôi nhà để... chụp ảnh đăng báo! Nội thất thiền của Nhật Bản trông tối giản tinh tế, nhưng đó là sự lược bớt chi tiết rườm rà, khiêm tốn trong lối sống, chứ không phải họ cố tình làm kiểu nhà đó. Và về cấu trúc thì nhà của họ hoàn toàn theo chủ nghĩa tương đối, chu kỳ 20 năm tháo ra ráp lại thành nhà khác, rất nhẹ nhàng (có lẽ bởi xứ họ động đất nhiều nên phải làm nhà thật gọn nhẹ?!). Nhưng điều quan trọng hơn nơi nhà của người Nhật là tính tiết kiệm giản dị, không phô trương, hòa vào thiên nhiên, rất tương đồng với nếp nhà truyền thống Việt Nam trước đây.

 

 

Dĩ nhiên, tôi không có ý định tìm kiếm một “thuyết tương đối” trong kiến trúc xây dựng, cũng chẳng hô hào mọi người hãy sơ lược hóa quá trình làm nhà. Không, tậu trâu lấy vợ - làm nhà, ba việc lớn đời người đâu có thể làm ẩu, nghĩ vội, qua loa mà được! Nhưng ngẫm cho cùng thì xây một ngôi nhà tuyệt đối đến đâu cũng chỉ như... tổ chức đám cưới; cuộc sống hôn nhân thế nào mới thực sự tạo nên một mái ấm. Ngôi nhà tương đối mà tôi muốn đề cập chính là ngôi nhà biết chọn quá trình sử dụng, bảo dưỡng, thay đổi, điều chỉnh... khi đi vào sử dụng làm mục tiêu quyết định để hình thành và phát triển một chốn an cư; chứ không chỉ cố gắng phô trương hết mức cho... tiệc mừng tân gia!

 

 

A&more Architecture
Sản phẩm nổi bật