Thiết Kế Nội Thất Nhà Đẹp, Chuyên Nghiệp Tại Hà Nội - A&MORE
Trang chủ »  TIN TỨC »  Tin tức sự kiện »  Nhà thiết kế kiến trúc DAVID TRUBRIDGE

Nhà thiết kế kiến trúc DAVID TRUBRIDGE

David trubridge la nhà thiết kế nổi tiếng người anh, hiện sinh sống và làm việc ở new zealand say mê tìm tòi và chị anh hưởng của văn hóa thổ dân maori, david trubridge đã thể hiệ được tinh thần phóng khoáng và sự gắn bố mật thiết vwos thiên nhiên của người Maori trong các thiết kế của mình

 Những ai có suy nghĩ và quan tâm đều nghi ngờ rằng chúng ta đang ở đông chúng ta thời điểm quyết định trong lịch sử nhân loại. Số đông đều nhận thức sâu sắc về tình trạng tiêu thụ quá múc hiện đang đe dọa môi trường và đe dọa tương lai của chúng ta. Nhiều quan tâm nhưng hành động và giải pháp để giải quyết vấn đề thì lại hiếm hoi một cách báo động. Chúng ta có thể làm gì được đây?

 

Những biện pháp nhỏ đã được đưa ra thử nghiệm và phần lớn là thất bại. Khi đọc các tờ quảng cáo bạn dường như có chút an ủi tự thân khi nghĩ rằng “thiết kế sinh thái - eco design” đã giải quyết vấn đề. Đã không và sẽ không. Nhãn hiệu sinh thái chỉ trở| thành trò chơi của ngành quảng cáo để đẩy mạnh việc tiêu thụ nhu thường lệ. Vì vậy chỉ có thiết kế Tốt hay thiết kế Tồi mà thôi - nếu lĩnh vực thiết kế không tích cực đẩy mạnh bảo vệ tương lai thì theo mặc định nó đang tàn phá tương lai.

Germaine Greer, trong một bài báo trên tờ The Guardian, đã thẳng thừng phê phán “các kiểu nhà sinh thái" hiện nay là chán chường: “Các mẫu kiến trúc nhà mới thật kinh khủng và loại nhà sinh thái là kinh khủng nhất đã xuất hiện hàng đống”. Thêm vài người khác gần đây mô tả “ thiết kế sinh thái” như món điểm tâm muesli (loại ngũ cốc và trái cây khô). Ý họ muốn ám chỉ rằng chúng ta phải chấp nhận loại thức ăn nhạt nhẽo bởi vì đó là điều cần và đáng làm, xem như một cách ăn năn cho việc tiêu xài quá độ trước đây của chúng ta. Điều này sẽ không khuyến khích người ta chấp nhận, ngay cả nếu họ muốn (mà chắc chắn có nhiều người không muốn). Đó là lý do khác tạị sao thiết kế sinh thái không hiệu quả và sẽ không giải quyết được vấn đề.
 
Có gì sai sót ở đây? Đối với tôi, loại thiết kế này không hiệu quả bởi vì nó không bao gồm toàn bộ tiến trình thiết kế. Loại thiết kế này theo tinh thần cởi bỏ và giảm bớt để chỉ còn tính cần thiết và thực dụng. Không có chiều văn hóa trong đó, không gì tạo ý nghĩa cá tính và trên hết không có sự nuôi dưỡng. Nói tóm lại là nó không đủ nội lưc để thúc đẩy sự thay đổi quy mô lớn trong lối sống và thói quen nhằm đạt được kết quả. Cuối cùng đó cũng chỉ là sự tiếp tục của cách thiết kế mà nhiều người chúng ta đang làm hiện nay.
 
Hãy nhìn một sổ căn nhà của thổ dân trên thế giới và cách trang trí của họ. Ở đó các ngôi nhà được xây từ vật liệu địa phương sẵn có vì thế hình dáng của căn nhà mang đặc điểm lấy từ vật liệu và cảnh quan nơi đó, chẳng hạn như các căn nhà bùn ở châu Phi hay nhà bằng tre ở Indonesia. Thêm nữa các căn nhà này được xây dựng vói sự phô trương và niềm vui trong việc tìm kiếm tỉ mỉ cách diễn đạt, vật liệu, con người, thời gian và địa điểm, ngay cả đến chi tiết về màu sắc và hoa văn. Điêu này cho những chủ nhân cảm giác tự hào và bản sắc.
 
 
So sánh với vẻ buồn tẻ đều đặn của các loại nhà hộp giống nhau hiện lây lan như vi rút ở các nước phát triển, loại nhà “ kinh khủng” như Germaine Greer đã đề cập. Tình trạng này cũng thể hiện qua tất cả những gì bên trong nhà, mọi thứ chúng ta mua trong cơn tiêu thụ cuồng điên. Dù thiết kế đắt hay rẻ tiền, chúng đều là thức ăn tạp. Nó được thiết kế để khiến bạn không bao giờ thỏa mãn, để tạo sự ham muốn liên tục. Mọi thứ - quần áo, điện thoại/máy hình/máy nhạc, đồ trang sức, các chuyến nghỉ mát sang trọng, căn nhà to đùng và xe hơi đòi mới - được thiết kế với sự hỗ trợ của kỹ nghệ quảng cáo làm cho chúng ta luôn muốn nhiều hơn nữa, gây cho chúng ta cảm gịác bấp bênh và thấp kém nếu không sở hữu kịp cái mới nhất.
 
Chẳng gì ngạc nhiên khi chúng ta đang có triệu chứng suy dinh dưỡng! Chúng ta đang dùng thức ăn vặt (tạp phẩm) được thiết kế để bán được nhiều hơn nhưng tạo cảm giác hài lòng ít hơn. Một bữa ăn nhỏ với thức ăn bổ dưỡng sẽ cho bạn cảm giác khỏe và hài lòng trong một thờii gian dài. Một đống thức ăn vặt chỉ kích thích sự thèm ăn liên tục, đưa bạn đến chỗ béo phì, không sức sống và thật sự giống một con nghiện!
 
Rất rõ ràng về việc chúng ta phải thiết kế lại mọi thứ để có được một lối sống mang tính bền vững. Tôi không chỉ nói về đồ vật mà quan trọng hơn là cách chúng ta làm ra đồ vật. Ở thời điểm này, nếu chỉ nói về vật thể, không chỉ đơn giản thay thế một căn nhà hộp (và thêm một vài món phụ tùng) bằng một căn nhà sản xuất ít khí carbon, 100% bền vững... Nếu xem đây là chọn lựa “đáng làm” thì vẫn sẽ rất khó khăn để áp dụng, và ngay cả khi mọi ngưòi có áp dụng đi nữa thì sự ham muốn vẫn sẽ còn đó trong họ.
 
Điều thiếu ở đây là văn hóa. Nếu chúng ta không thêm yếu tố văn hóa vào các yếu tố kỹ thuật trong thiết kế, thì thay đổi sẽ không xảy ra. Thách thức trong thiết kế hiện nay là giảm ảnh hưởng của chúng ta lên môi trường đến mức vừa đủ để dành tài nguyên môi trường cho mọi người và cho mãi mãi, trong cách thức nuoi dưỡng chúng ta về mặt văn hóa và tinh thần. Diễn đạt văn hóa là yếu tố và nhu cầu cơ bản của cái gọi là con người: các dữ liệu cổ chỉ ra điểm khác biệt để con người nguyên thủy được nhìn nhận như con người sáng tạo nghệ thuật là việc vẽ tranh trên hang động và đồ trang sức. và khi vật dụng trong đời sống của chúng ta (“thứ” mà chúng ta không ngừng mua) giảm đi thì sự đáp ứng về văn hóa cần phải tăng lên để bù trừ. Nếu tinh thần và văn hóa của chúng ta được nuôi dưỡng, khi đó tôi tin tưởng chúng ta sẽ không còn thèm muốn những thứ chúng ta vẫn thường mua chỉ vì mục đích khẳng định cái tôi mong manh. Trong tất cả các tranh luận về thiết kế sinh thái hay thiết kế bền vững, văn hóa là yếu tố cơ bản thường bị bỏ sót.
 
Thành phần chính yếu khác của khía cạnh văn hóa là việc kết nối trỏ lại với thiên nhiên, với hành tinh cho ta cuộc sống. Sống trong thành phố như sống trong một cái bọc, chúng ta không biết thức ăn hay nước uống của chúng ta đến từ đâu hay rác thải sẽ đi về đâu. Chúng ta cho chuyện đó là đương.nhiên. Để được sống còn, chúng ta cần tái tạo sự cân bằng với thiên nhiên và tôn trọng thiên nhiên. Có bao nhiêu người giống tôi cùng cảm thấy ghê tởm với quảng cáo xe hơi 4WD quái vật chạy được trên sông và chinh phục cả địa hình rùng núi? Nó giống nhu lưỡi dao đâm thẳng vào bụng! Thái độ phá hoại, trẻ con và đần độn như vậy chỉ có thể phát triển trong xã hội đã mất đi sự liên hệ với thiên nhiên.
 
Người Polynesians ở Thái Bình Dương có nhiều điều luật nghiêm khắc về việc đánh cá và dần tiến đến ngăn chặn việc khai thác quá mức nhằm bảo vệ nguồn cá họ cần để sống. Người Maori gọi đó là kaitiakitanga - sụ giám hộ cho tương lai. Họ không đánh cá quá mức bởi vì họ sẽ gánh lấy hậu quả. Chúng ta đánh bắt quá mức bởi vì ta nghĩ người nào đó sẽ gánh hậu quả mà người nào đó lại sống quá xa cho nên chúng ta đâu cần phải quan tâm. Do nghĩ vậy nên người châu Âu sau khi vét hết cá trong ngư trường của họ hiện quay sang đánh cắp cá của đất nước Senagal. Kết quả người Senagal vẫn sống phụ thuộc vào cá nay đời sống không có cá. Những kẻ đánh cắp đó không phải là ngư dân mà là những doanh nghiệp, điều quan tâm duy nhất của họ là lợi nhuận, vì thế việc tàn phá tài nguyên ngày càng nhiều còn sự quan tâm ngày cảng ít đi.
 
Tất cả những điều này đặt ra vấn để là cần có một loại hình thiết kế mới. Tôi gọi đó là thiết kế văn hóa - thiết kế mà ít nhất là đã trong một thời gian dài chúng ta chưa bao giờ biết đến. Người thiết kế văn hóa chủ yếu sẽ thiết kế lối sống và nghi thức trừu tượng cho phép chúng ta sống cuộc sống bền vững. Đối với một số vật dụng cân thiết, thiết kế sẽ ít chú trọng tới việc vận hành của vật dụng mà thay vào đó chú trọng hơn tới ảnh hưởng của vật dụng trong việc nuôi dưỡng con người chúng ta.
 
Tôi muốn đề nghị một dự án thử nghiệm để bắt đầu thử thiết lập loại hình này. Tôi sẽ tập họp một nhóm người cùng nhau làm việc, phối hợp những người của các ngành nghề khác nhau, có thể bao gồm nghệ sĩ, nhà xã hội học, người Maori, người nghiên cứu sử, nhà địa chất, nhà thực vật học và nhà thiết kế. Mục tiêu là tạo ra hình thức và từ vựng của một ngôn ngữ mới - nhằm diễn đạt điều gì là chính yếu để sống tại New Zealand hiện naỵ. Loại hình thiết kế này hoàn toàn đương đại và thích đáng. Nó không mang tính hoài cổ hay tình cảm như việc phục hồi lại cánh đồng quê của quá khứ. Cách thức thiết kế này có thể học từ tiến trình của việc xây nhà bằng bùn của người châu Phi, nhưng không có nghĩa là tái tạo lại kiểu nhà đó. Cách làm việc thông qua toàn bộ tiến trình sáng tạo, trên mọi phương diện, nghiên cứu mỗi khía cạnh về thời gian và không gian - nhìn vào cấu trúc của đá và phong cảnh, hoa lá, khí hậu, người Maori và lịch sử châu Âu, khát vọng và sợ hãi, vật liệu sẵn có và hình thức hoạt động. Thông qua những việc trên chúng ta sẽ tìm thấy nhiều phương thức đề cập đến chúng ta vả nuôi dưỡng chúng ta, đông thời cho ta niềm tự hào và cho ta bản sắc. Ở đó, chúng ta phảithiết kế những đồ vật sử dụng bền lâu, chúng ta sẽ yêu quý chúng qua nhiều thế hệ bởi vì chúng nuôi dưỡng chúng ta và cả con cháu chúng ta.
 
Điều này không phải là không thể làm được. Nó đã từng được làm trước đây. Chúng ta chỉ cần phải thực hiện như vậy cho ngày hôm nay theo cách riêng của chúng ta và loại bỏ những “thức ăn vặt”.
A&more Architecture
Sản phẩm nổi bật