Thiết Kế Nội Thất Nhà Đẹp, Chuyên Nghiệp Tại Hà Nội - A&MORE
Trang chủ »  TIN TỨC »  Tin tức sự kiện »  'Đi coi kiểu'

'Đi coi kiểu'

Trong khi chờ đợi phương án của người thiết kế đưa ra, nhiều khách hàng - chủ nhà đã "đi coi kiểu" (từ đi xem thực tế, đến việc "đi xem" trên mạng, thậm chí "mượn" bản vẽ thiết kế nhà của người khác) là tình trạng thường xuyên xảy ra, dẫn đến những tình huống không đơn giản.

 

 1. Đầu năm, tôi nhận được cuộc điện thoại nhờ khảo sát thiết kế một ngôi nhà, sẽ gồm trệt và hai tầng lầu, nằm sâu trong con đường nông thôn ghép đan bê tông, ngó mặt về con sông quê hiền hòa. Lần gặp đầu tiên, chủ nhà trình bày về nhu cầu phòng ốc, dự kiến tài chính cho việc xây nhà, kèm theo yêu cầu: “Anh thiết kế sao cũng được, miễn phòng ốc rộng rãi, thoải mái. Nhà xây xong ai đi ngang cũng phải chú ý, đặc biệt là... không đụng hàng!” Những yêu cầu trên xem ra rất đỗi bình thường, kể cả yêu cầu không đụng hàng tuy có phần hơi... “vị kỷ”. Tôi hẹn từ một tuần đến mười ngày sau sẽ có phương án đầu tiên.

 

 

Hai hôm sau, tối nhận được điện thoại của anh: “Anh rảnh không, trưa nay tôi dẫn anh... đi coi kiểu ngôi nhà của bà chị. Bà cất nhà năm ngoái, nhà nhỏ mà đẹp lắm. Tôi thích nhất là cái cầu thang và cái mái nhà bà chị. Anh vẽ cầu thang và cái mái giống hệt vậy nhé ...Tuy có phần “mất hứng”, song tôi cũng gật.

 

Anh đưa tôi đến một ngôi nhà... có chiều ngang 4m, dài 7m, gồm tầng trệt và gác lửng. Chính xác đây là “ngôi nhà” để dành quản lý dãy phòng trọ phía sau! Cái cầu thang anh khách hàng của tôi thích là chiếc cầu thang hình chữ L, có chiếu đi xổ thẳng ra đường, đặc biệt chiều rộng cầu thang đúng 0,6m! Lại nữa, cái mái nhà anh thích là “cái nón kết” bằng tole giả ngói, treo hờ hững trước mặt tiền, kiểu như thanh niên đội mũ lưỡi trai sùm sụp của một thời... Sau buổi “đi coi kiểu” ấy, tôi giải thích rằng ngôi nhà anh diện tích “hoành tráng” hơn, thì không có lý do để làm cầu thang rộng đúng 0,6m như vậy; lại nữa, trong xây cất nhà nhiều gia chủ tránh làm cầu thang xổ thẳng ra đường (tuy nhiên, việc này tùy quan niệm mỗi người). Nhà của anh hoàn toàn có thể “làm khác” ngôi nhà của bà chị theo hướng đẹp hơn và không đụng hàng (thú thật, tôi không dám đụng hàng kiểu đó). Tuy nhiên, anh quả quyết bảo tôi cứ “vẽ” như vậy, xấu anh chịu! Thuyết phục mãi không xong, tôi nói với anh rằng tạm thời tôi chưa bắt tay vào làm phương án, chờ vài hôm anh suy nghĩ thấu đáo hẵng tính tiếp.

 

Vài ngày sau, anh gọi lại bảo rằng những gì tôi nói xem ra có vẻ hợp lý và "kết luận": Thôi, như từ đầu, kiến trúc sư cứ “binh” sao thì “binh”, đồng thời không quên lặp lại yêu cầu “không đụng hàng” trước đó.

 

Gần đúng hẹn thông qua phương án bước đầu, anh lại gọi: “À, tôi mới thấy... hai cái kiểu nhà đẹp lắm. Chiều nay tôi với anh đi coi kiểu nhé!” Tuy xác định rõ chẳng bao giờ sao chép, song đầu năm để "đầu xuôi đuôi lọt" tôi lại... miễn cưỡng chiều anh. Hai kiểu nhà mà anh thích gồm một kiểu biệt thự phố và một kiểu biệt thự vườn với hai lối kiến trúc khác nhau. Anh nói hai kiểu nhà này anh thích... cả hai, và đề nghị: “Nhà anh đang thiết kế cho tôi hình chữ L. Mái trước anh lấy kiểu này nhé. Còn mái sau anh “chơi” cái mái nhà kia vào giùm!”. Đến đây thì tôi... choáng. Lần nữa, tôi lại giải thích, rồi lại “năn nỉ” anh rằng trên tinh thần nhu cầu phòng ốc và những yêu cầu chung về ngôi nhà mà anh đặt ra từ đầu, anh hãy để tôi lên phương án sơ bộ nếu phương án không khá hơn những kiểu nhà anh đã “kết” và nếu anh nhất quyết phải “chơi” theo những kiểu ẩy, thì khi đó anh có thể... tìm người khác cũng chưa muộn!

 

2. Một khách hàng khác cũng gọi cho tôi vào đầu năm. Không phải gọi rủ “đi coi kiểu” mà gọi hẹn tôi lên mạng chat! Thực ra, câu chuyện thiết kế đã bắt đầu từ trước Tết rất lâu nhưng mãi đến sau Tết vẫn chưa kết thúc, qua rất nhiều buổi chat và những cuộc gọi từ nửa vòng trái đất. Khách hàng đã nhiều năm định cư ở nước ngoài, nay mua đất xây nhà ở quê để “thỉnh thoảng về có chỗ nghỉ”. Thoạt đầu, trao đổi qua điện thoại và thông qua “người đại diện” hiện đang sống ở địa phương, chủ nhà chỉ nêu nhu cầu phòng ốc và lưu ý về “gu” thẩm mỹ theo hướng nhà gọn (vì thường xuyên đóng cửa), kiến trúc nhẹ nhàng đơn giản, đẹp, sang trọng. Chủ nhà còn gợi ý thêm rằng vì cuộc đất ở quê, nên “kiến trúc ngôi nhà cần phải nhẹ nhàng, phù hợp cảnh quan ở quê mình” và “cô không thích lấy kiểu nhà của người ta đã xây rồi ghép vào nhà cô nhé!”. Tôi yên tâm, vì đầu năm đã gặp một khách hàng “tâm đầu ý hợp”...

Sau khi tôi hoàn tất phương án sơ bộ và gửi mail cho khách hàng xem, tôi lại nhận được cuộc điện thoại tù bên kia đại dương: “Cô xem phương án con thiết kế rồi. Nhưng... thôi bỏ phương án đó con nhé. Cô hay rảnh, nên thường xuyên lên các trang web mẫu nhà. Cô chọn cho mình được một mẫu nhà ưng ý rồi con à. Con vào trang web X, mục biệt thự phố, mẫu nhà Z. Cô ưng ý nhà này lắm, con cứ việc xem và vẽ y chang mẫu đó là không cần điều chỉnh gỉ nữa...”. Tôi thực sự sốc. Không phải sốc vì phương án của mình bị bỏ (dù hơi buồn), mà bởi quan điểm của khách hàng đã thay đồi 180° so với ban đầu! Tuy vậy, tôi vẫn thuyết phục rằng cuộc đất của cô rất rộng, phương án được bàn trước đến giờ là cất kiểu biệt thự vườn, trong khi “mẫu nhà cô ưng ý” là biệt thự phố; lại nữa, ngôi nhà cô là nhà hai tầng, trong khi “mẫu nhà cố ưng ý” là nhà ba tầng. Nhưng “Cô thích mẫu đó, con cứ việc lấy mẫu đó chế lại, sao cho càng giống càng tốt là được!”... Đến đây thì không thể khác, tôi phải nhẹ nhàng và khéo léo nhắc lại quan điểm của cô ban đầu, rằng không nên ghép nhà người khác vào nhà của mình. Cô bảo để cô xem lại...

 

Vài hôm sau, qua email, cô gửi cho tôi một đường link. Địa chỉ đến lại là một trang web mẫu nhà, kèm thông tin ngắn gọn: “Cô chọn mẫu nhà này con à, chắc không thay đổi nữa. Nhưng... con xem thử kiểu nhà này với kiểu hôm trước cô chọn cái nào đẹp hơn? Cô phân vân lắm..

 

Tôi trả lời cô bằng một email dàí, trong đó tôi phân tích rõ sự khác biệt của những cuộc đất khác nhau dẫn đến những thiết kế khác; rằng một ngôi nhà hình thành trên cơ sở nhu cầu về phòng ốc, quan niệm (mong muốn) thẩm mỹ của chủ nhân; rằng việc chọn mẫu nhà có sẵn thực ra là sao chép trong kiến trúc, điều này những người làm nghề chân chính (xin tạm gọi như thế) thường rất ngại. Đồng thòi tôi cũng thẳng thắn nói rằng trong hai kiểu nhà cô thích, và nếu nhất thiết phải chọn một trong hai, thì kiểu cô chọn trước có vẻ dễ chấp nhận hơn...

Và cũng như trường hợp trên, tôi “năn nỉ” cô hãy để tôi điều chỉnh phương án ban đầu của mình, nếu cô không hài lòng nữa thì vẫn có thể... liên lạc với trang web đó nhờ thiết kế...

***

 

Khi bài báo này đến tay bạn đọc thì hai ngôi nhà trên đã khởi cống. Và may mắn là bản vẽ thiết kế không phải là sản phẩm được hình thành từ việc sao chép, cắt ghép những kiểu nhà như đã nói.

 

Trong khi hiện nay phần lớn chủ nhà quan tâm nhiều đến nội thất ngôi nhà thì vẫn còn không ít người quan tâm đầu tiên và (dường như) ưu tiên tối đa cho mặt tiền ngồi nhà. Muốn nhà của mình đẹp, hoành tráng, thậm chí “không đụng hàng” - những điều ấy là chuyện bình thường, rất đỗi con người. Ở góc độ không chuyên môn, việc “đi coi kiểu” với tâm lý nôn nóng muốn ngôi nhà của mình là “độc nhất” dễ khiến ngôi nhà trở nên sản phẩm sao chép, chắp vá vô tội vạ sau những lần “đi coi kiểu” của khách hàng cộng với sự dễ dãi của kiến trúc sư.

 

Ngoài ra, một điều khác không khó nhận ra, theo cảm nhận chủ quan của người viết, hầu hết những “mẫu” được một số chủ nhà ưa thích và mong muốn “ghép” vào ngôi nhà của mình thường là những ngôi nhà ít có giá trị thẩm mỹ, nếu không nói là có vẻ nghiệp dư, thuộc dạng “thường thường bậc trung”. Điều này bật ra những câu hỏi không dễ trả lời: Quan niệm thẩm mỹ của giới làm nghề đang “lệch xa” thị hiếu của số đông? Kiến trúc sư nên là người “định hướng” thẩm mỹ cho khách hàng, hay khách hàng “dẫn dắt” kiến trúc sư, qua nhu cầu của họ và với cương vị là “người vừa có tiền vừa có quyền”? 

 

 

 

A&more Architecture
Sản phẩm nổi bật