Thiết Kế Nội Thất Nhà Đẹp, Chuyên Nghiệp Tại Hà Nội - A&MORE
Trang chủ »  TIN TỨC »  Không gian sống »  Ngôi nhà cổ trong thị xã

Ngôi nhà cổ trong thị xã

Đó là một ngồi biệt thự cũ xây từ thời Pháp thuộc, với kiến trúc kiểu Pháp, có hai tầng, mái lợp ngói âm dương - biểu hiện cho một gia đình giàu có và sung túc.

 

 Tôi vẫn thường về quê nhưng ít khi có thời gian để lượn vòng vèo qua hết tất cả những ngõ ngách và các con đường trong cái thị xã nhỏ bé của quê tôi. Nói là nhỏ bé, vì so với TP. Hổ Chí Minh thì có lẽ nó chỉ bằng một quận. Mặc dù bây giờ thị xã của tỉnh tôi đã được nâng lên thành phố, song tôi vẫn thích gọi nó là thị xã hơn. Mười mấy năm qua, nó tuy có mở rộng ra hơn, nhưng cơ bản vẫn nhỏ trong mắt nhìn của tôi...

 

Hồi đó do nhà tôi ở ngoại ô, đường sá đi lại còn khó khăn nên trong những năm học cấp III tôi phải ở trọ trong thị xã để đi học chính khóa cũng như học thêm được dễ dàng hơn. Tôi trọ trong nhà một người bạn của cô ruột tôi (nên tôi cũng gọi bà chủ nhà là “cô”). Đó là một ngồi biệt thự cũ xây từ thời Pháp thuộc, với kiến trúc kiểu Pháp, có hai tầng, mái lợp ngói âm dương - biểu hiện cho một gia đình giàu có và sung túc. Cô chủ nhà đã về hưu, sống độc thân và chăm sóc bà mẹ đã ngoài tám mươi tuổi. Cô cho học sinh như tôi ở trọ là để “ấm nhà ấm cửa”, vì thực ra tôi chỉ phải đóng một khoản tượng trưng tiền điện nước mà thôi.

 

Nhà cô không ở mặt tiền phố, mà nằm trong một con hẻm rộng, xe hơi có thể chạy vào. Căn bếp được xây riêng. Giữa bếp và nhà chính có một căn nhà nối, bàn ăn được đặt ở đó. Chung quanh nhà có sân rất rộng, trồng nhiều thứ cây ăn trái như xoài, nhãn, mít, dừa... cây nào cũng nhiều năm tuổi. Ngoài ra, còn có các loại chuối trồng dọc các bên hàng rào. Phía sau nhà, một bụi tre thường cho những búp măng mập mạp, được cô chăm sóc rất cẩn thận. Phía trước, lối đi dẫn từ cổng vào được tráng xi măng nhưng có quá nhiều rêu xanh bao phù; mùa mưa, rêu lên rất nhanh do ít người qua lại. Tôi thường giúp cô vệ sinh những lớp rêu như thế; và tôi thích thú khi được ở trọ nhà này, có lẽ vì quang cảnh giống như một khu vườn, cho tôi cảm giác mình vẫn đang ở quê.

 

Ban công ngôi nhà rất rộng, chiểu chiều có thể lên đó học bài hoặc hóng gió mát. Tuy nhiên, nếu ai mới lần đầu tiên đến ngôi trên ban công vào buổi tối, hẳn sẽ vô cùng hoảng hốt khi nghe những âm thanh chíu chít từ phía trên trần nhà. Người giàu tưởng tượng sẽ dễ nghĩ rằng mình đang lạc vào một ngôi biệt thự cổ có ma. Tôi là con trai và không thuộc dạng yếu bóng vía, nhưng cũng một phen hết hồn khi vừa bước lên ban công lần đầu tiên, phải chạy ào xuống ngay để hỏi cô! Thì ra đó là tiếng những con dơi, loại dơi ăn trái cây mà ở vườn quê ban đêm tôi vẫn thường thấy chúng chao liệng; sao giữa lòng thị xã mà chúng tập trung về đây sống dưới mái ngói nhêều đến như vậy? Mỗi buổi sáng, tôi thường lấy chổi quét phân dơi, gom lại từng đống nho nhỏ, sau đó trong ngày cô sẽ gom vô bao để lâu lâu bán cho những người trồng hoa, cây kiểng làm phân bón. Đó là ở quanh nhà, còn trên trần thì lâu lâu cô phải thuê người chui lên dọn phân dơi xuống.

 

Cô thường kể tôi nghe nhiều kỷ niệm với ngôi nhà này. Lúc cô sinh ra, nó đã có rồi; trải qua những bể dâu thời cuộc, gia đình cô vẫn giữ được vẹn nguyên. Một hôm, cô cho biết vừa nhận được giấy thông báo từ hãng xây dựng bên Pháp, theo đó thì ngôi nhà chỉ có thể sử dụng được khoảng vài chục năm nữa thôi. Tôi thưa với cô, vậy là chắc chắn khi con tốt nghiệp đại học trở về thăm, ngôi nhà vẫn còn...

 

Thời gian qua thật nhanh, tôi vào đại học, ra trường đi làm. Tôi thường về ngang qua thị xã, nhưng chưa một lần ghé thăm ngôi nhà trọ thuở nào. Phần vì cuộc sống tất bật; phần nữa, cũng bởi cô chủ nhà đã qua đời trong một tai nạn giao thông lúc tôi học năm thứ nhất đại học.

 

Rồi đến một buổi chiều, tôi có dịp rảnh rỗi lấy xe chạy vòng vòng thị xã. Ngang qua con hẻm quen thuộc, tôi quyết định vào thăm ngôi nhà mình đã trọ học trong suốt ba năm. Nhưng... chẳng còn đâu ngôi nhà và khu vườn um tùm cây ăn trái! Thay vào đó là một dãy nhà nhiều “tấm” hiện đại. Những ngôi nhà mới càng lộng lẫy hơn khi thị xã lên đèn.

 

Tôi đứng tần ngần rồi quay xe đi. Không còn một ai, không còn một dấu tích nào của ngày xưa nữa. Thời gian vật lý chưa hủy hoại công trình, thì con người đã kịp làm việc đó! Những hình ảnh ký ức vụt hiện về trong tôi và chấp chới như cánh của bầy dơi hoàng hôn... Chúng sẽ bay đi đâu, đậu về nơi đâu? 

 

 Xem thêm những mẫu thiết kế nội thất biệt thự đẹp nhất tại đây.

 

A&more Architecture
Sản phẩm nổi bật